Ngày 3 tháng 1 năm 2026. Bầu trời Caracas không bị xé toạc bởi pháo hoa mừng năm mới muộn, mà bởi những vệt sáng chết chóc từ các tên lửa hành trình Tomahawk. Một lần nữa, Donald Trump – vị Tổng thống từng cam kết chấm dứt những "cuộc chiến tranh không hồi kết" – lại là người ra lệnh bấm nút.

Sự kiện này không chỉ là một đòn quân sự; nó là sự kết tinh của một Học thuyết Trump trong nhiệm kỳ thứ hai: Tàn bạo, phi truyền thống và đậm chất giao dịch. Washington không còn quan tâm đến việc "xây dựng nền dân chủ". Washington muốn kết quả, và họ muốn ngay lập tức.

Canh Bạc Quyền Lực Và Sự Trớ Trêu Của Lịch Sử

Quyết định không kích vào dinh thự Miraflores và các cơ sở quân sự trọng yếu của Nicolás Maduro không xuất phát từ một cơn bốc đồng lúc nửa đêm trên Truth Social. Đây là một nước cờ được tính toán lạnh lùng dựa trên chủ nghĩa hiện thực trần trụi (naked realism).

Trong suốt năm 2025, chính quyền Trump đã âm thầm gây áp lực buộc Maduro phải tổ chức bầu cử công bằng hoặc từ chức, nhưng đổi lại chỉ là sự thách thức và việc Caracas ngày càng xích lại gần hơn với quỹ đạo của Bắc KinhMoscow. Đối với Trump, một Tổng thống luôn ám ảnh bởi hình ảnh "nước Mỹ hùng mạnh", sự tồn tại của một chế độ chống Mỹ ngay tại "sân sau" Tây Bán cầu – được chống lưng bởi các đối thủ chiến lược – là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận.

Tuy nhiên, sự trớ trêu nằm ở chỗ: Những người ủng hộ Trump thuộc phe MAGA theo chủ nghĩa biệt lập (isolationist) đang chết lặng. Họ bầu cho ông để rút quân về nước, không phải để khai hỏa một mặt trận mới tại Nam Mỹ. Nhưng Trump của năm 2026 không còn bị ràng buộc bởi các cố vấn truyền thống. Ông đang hành động như một CEO đang thanh lý một tài sản xấu: Quyết đoán và không khoan nhượng.

Dầu Mỏ: Động Cơ Không Bao Giờ Cũ

Đừng để những lời hoa mỹ về "tự do" đánh lừa. Tâm điểm của cuộc không kích này có mùi của dầu thô. Giá xăng tại Mỹ đang có dấu hiệu tăng trở lại trước thềm bầu cử giữa nhiệm kỳ 2026. Việc kiểm soát, hoặc ít nhất là vô hiệu hóa khả năng thao túng thị trường năng lượng của Venezuela – quốc gia có trữ lượng dầu lớn nhất thế giới – là một ưu tiên sống còn.

Trump không cần chiếm đóng Venezuela. Ông chỉ cần đảm bảo rằng nguồn dầu của Venezuela không trở thành vũ khí trong tay Trung Quốc. Bằng cách phá hủy cơ sở hạ tầng lọc dầu và các trạm radar do Nga lắp đặt, Mỹ đang gửi một thông điệp rõ ràng: Nếu chúng tôi không thể kiểm soát dòng chảy năng lượng này, thì không ai có thể.

Phản Ứng Dây Chuyền: Cơn Địa Chấn Nam Mỹ

Cú đánh này đã tạo ra một làn sóng xung kích từ Bogotá đến Brasília. Các nhà lãnh đạo cánh tả tại Mỹ Latinh đang đứng trước một tình thế tiến thoái lưỡng nan. Lên án Mỹ thì rủi ro bị trừng phạt kinh tế; im lặng thì mất lòng cử tri.

Nhưng nguy hiểm hơn cả là vấn đề di cư. Một Venezuela hỗn loạn sau không kích sẽ kích hoạt một làn sóng tị nạn mới hướng về biên giới phía Nam nước Mỹ. Đây chính là con dao hai lưỡi. Trump có thể sử dụng chính cuộc khủng hoảng này để biện minh cho các biện pháp biên giới cực đoan hơn nữa, biến vấn đề nhân đạo thành vốn liếng chính trị.

Sự Im Lặng Đáng Sợ Của Đồng Minh

Châu Âu, như thường lệ, đang bối rối. NATO không được tham vấn. Liên Hợp Quốc bị gạt sang bên lề. Đây là đặc trưng của chủ nghĩa đơn phương kiểu Mỹ trong kỷ nguyên Trump 2.0. Các đồng minh truyền thống hiểu rằng can thiệp là vô ích. Họ chỉ có thể đứng nhìn và chuẩn bị cho các hệ lụy kinh tế toàn cầu.

Thông Điệp Gửi Đến Bắc Kinh

Sẽ là thiếu sót nếu không nhìn nhận cuộc tấn công này qua lăng kính cạnh tranh siêu cường. Venezuela từ lâu đã là tiền đồn của Trung Quốc tại Mỹ Latinh thông qua các khoản vay khổng lồ đổi lấy dầu.

Khi tên lửa Mỹ phá hủy các hệ thống phòng thủ mà Venezuela mua từ các đối thủ của Mỹ, Trump đang thực hiện một hành động "cắt lỗ" địa chính trị. Ông đang vạch ra một lằn ranh đỏ mới cho Học thuyết Monroe: Bất kỳ sự hiện diện quân sự hoặc ảnh hưởng chính trị quá mức nào của các cường quốc Á-Âu tại Tây Bán cầu đều sẽ bị đáp trả bằng vũ lực, không cần cảnh báo trước.

Cột khói đen bốc lên từ Caracas sáng nay không chỉ đánh dấu sự suy tàn của chế độ Maduro. Nó là tín hiệu báo động cho một thế giới nơi luật pháp quốc tế trở nên thứ yếu trước sức mạnh quân sự thô bạo. Trump đã ném con xúc xắc, và cả thế giới đang nín thở chờ xem nó sẽ lăn về đâu.