Bối cảnh chính trị Washington những ngày đầu năm 2026 đang rúng động không phải vì một dự luật kinh tế, mà bởi tiếng trống trận dồn dập vọng về từ phía Nam. Donald Trump, người đang ngồi vững trên chiếc ghế Tổng thống nhiệm kỳ hai, dường như đã chán ngấy việc chơi trò "mèo vờn chuột" ngoại giao. Sự kiện rò rỉ thông tin về kế hoạch bắt giữ Nicolas Maduro không đơn thuần là một động thái thực thi công lý quốc tế; đó là một nước cờ địa chính trị đầy toan tính, sặc mùi dầu mỏ và tham vọng bá quyền.
Sự Hồi Sinh Của "Cây Gậy Lớn" Hay Chiêu Bài Đánh Lạc Hướng?
Không thể phủ nhận sự trùng hợp đến kỳ lạ giữa thời điểm thông tin này được tung ra và tình hình lạm phát nội địa đang có dấu hiệu "nổi loạn" trở lại. Trong tư duy chính trị thực dụng đến mức tàn nhẫn của Trump, không có liều thuốc giảm đau nào cho cử tri tốt hơn một chiến thắng quân sự chớp nhoáng (hoặc ít nhất là viễn cảnh về nó).
Kế hoạch nhắm vào Maduro, được ví von như một phiên bản nâng cấp của cuộc xâm lược Panama năm 1989, cho thấy sự trở lại của Học thuyết Monroe dưới hình hài hung hăng nhất. Trump không cần một Venezuela dân chủ; ông ta cần một Venezuela phục tùng, và quan trọng hơn, một thông điệp đanh thép gửi tới Bắc Kinh và Moscow: "Sân sau của nước Mỹ là vùng cấm bay đối với ảnh hưởng của phương Đông."
Canh Bạc Rủi Ro Trên Bàn Cờ Nam Mỹ
Tuy nhiên, Caracas năm 2026 không phải là Panama City năm 1989. Maduro đã dành cả thập kỷ để xây dựng một mạng lưới phòng thủ không chỉ dựa vào quân đội mà còn dựa vào các liên minh bất đối xứng. Việc Washington công khai ý định "trảm thủ" lãnh đạo một quốc gia có chủ quyền – dù bị dán nhãn độc tài – là một tiền lệ nguy hiểm có thể kích hoạt làn sóng phản Mỹ dữ dội khắp Mỹ Latinh.
Các nhà phân tích tại Lầu Năm Góc có thể đang vẽ ra những kịch bản bắt giữ gọn nhẹ kiểu Hollywood, nhưng thực tế chiến trường thường tàn khốc hơn nhiều. Nếu chiến dịch thất bại, hoặc tệ hơn, biến thành một cuộc xung đột kéo dài, Trump sẽ tự tay ném chiếc phao cứu sinh chính trị của mình xuống biển Caribe. Uy tín của một Tổng thống tự xưng là "người kiến tạo hòa bình" sẽ sụp đổ ngay lập tức.
Dầu Mỏ: Động Cơ Vĩnh Cửu Của Cỗ Máy Chiến Tranh
Sẽ thật ngây thơ nếu loại bỏ yếu tố năng lượng ra khỏi phương trình này. Trong bối cảnh nguồn cung năng lượng toàn cầu vẫn đầy biến động, trữ lượng dầu mỏ khổng lồ của Venezuela là "miếng bánh" mà Washington chưa bao giờ rời mắt. Dưới lớp vỏ bọc ngôn từ về nhân quyền và tự do, mùi hăng nồng của dầu thô vẫn len lỏi trong từng văn bản chỉ đạo từ Cánh Tây.
Donald Trump, với bản năng của một thương nhân, hiểu rõ giá trị của việc kiểm soát vòi bơm tại Venezuela. Việc loại bỏ Maduro không chỉ là thay đổi chế độ; đó là việc tái cấu trúc dòng chảy năng lượng của Tây Bán cầu để phục vụ lợi ích cốt lõi của Mỹ. Nhưng cái giá phải trả có thể là sự ổn định của cả một khu vực, và máu của những người lính – thứ vốn không được tính trong báo cáo tài chính quý.
Nhìn lại lịch sử, những can thiệp của Mỹ vào Mỹ Latinh hiếm khi kết thúc bằng hoa hồng. Và lần này, với một Trump đầy ngẫu hứng và quyết liệt của năm 2026, kịch bản có thể sẽ còn kịch tính và tàn khốc hơn bất kỳ bộ phim Hollywood nào.
